Hiển thị các bài đăng có nhãn Xem cho biết. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xem cho biết. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 30 tháng 3, 2016

Đà Nẵng không có cảnh 'tè bậy' vì sao?

Đi du lịch ở Đà Nẵng, lỡ có uống 1 ly bia thì cũng sẽ không bao giờ có cơ hội phải "tè bậy" giữa đường. Cái bàng quang nó luôn rất thoải mái reo vui. Đâu là lý do?

“Thoải mái như ở nhà”

Liên tục trong thời gian qua, hình ảnh một người đàn ông thản nhiên mở cửa xe rồi đứng “tè bậy” ngay trên đường phố đông đúc Hà Nội gây xôn xao dư luận.

Tiếp đó, hình ảnh một phụ nữ cũng ở Hà Nội ngồi “tè bậy”cạnh cửa chiếc ô tô trên hè phố một lần nữa lại gây sốc cho nhiều người. Thậm chí, người đàn ông có hành vi phản cảm đã bị cơ quan chức năng TP Hà Nội buộc viết cam kết và nộp phạt 200.000 đồng vì cư xử thiếu văn hóa ở nơi công cộng.

Nhiều ý kiến cho rằng những hành động thiếu văn hóa trên do Hà Nội nói riêng và các thành phố ở Việt Nam nói chung đang quá thiếu các nhà vệ sinh công cộng. Tuy nhiên ở TP Đà Nẵng, vấn nạn “tè bậy” được giải quyết đến từ một sáng kiến táo bạo của Hội doanh nghiệp quận Hải Châu.

Gần một năm qua nhiều du khách lần đầu đến Đà Nẵng cảm thấy lạ lẫm với một tấm logo nhỏ được dán trước cổng nhiều nhà hàng, khách sạn, cơ quan Nhà nước, tòa nhà văn phòng với dòng chữ: “Thoải mái như ở nhà – Comfort as home”.

“Lúc đầu nhìn tấm logo này tôi cũng không hiểu nó thể hiện cái gì. Sau đó tôi tò mò hỏi quản lý khách sạn nơi mình lưu trú thì được biết đó là thông báo dành cho tất cả mọi người thoải mái sử dụng nhà vệ sinh khách sạn. Họ cho tôi biết thêm là ở Đà Nẵng, bất cứ nơi nào có logo này thì mọi người cứ “tự nhiên như ở nhà”. Một tuần du lịch Đà Nẵng, tôi thấy nơi nào cũng có logo này, rất hữu ích”, chị Lưu Thị Hà Liên, du khách Hà Nội nói.
toimedulich
Chị Nguyễn Thị Hạnh Châu, du khách TP.HCM cho hay, rất nhiều nhà hàng, khách sạn ở Đà Nẵng có dán logo này. Họ sẵn lòng cho mọi người sử dụng nhà vệ sinh mà không thu bất cứ đồng phí nào. Ai cũng có thể sử dụng.

“Tôi thấy các nhà vệ sinh trong chiến dịch “Thoải mái như ở nhà” đều đảm bảo vệ sinh, sạch sẽ. Các nhân viên cũng thân thiện, tạo điều kiện cho người dân ghé sử dụng nên không tạo ra sự ngại ngần, đúng là có cảm giác thoải mái như ở nhà. Thật sự đây là ý tưởng tuyệt với cần nhân rộng”, chị Châu hồ hởi.

Anh Lê Đức Hạnh, chủ một nhà hàng trên đường Trần Phú (quận Hải Châu) cho hay, việc tham gia dự án không gây khó khăn đến việc kinh doanh. Ngược lại, ý tưởng này giúp thành phố xây dựng hình ảnh văn minh, giải quyết tình trạng ô nhiễm môi trường. “Rất nhiều du khách cả trong và ngoài nước ngạc nhiên về việc làm này. Họ đánh giá rất cao và liên tục cảm ơn chúng tôi.

Nhiều khách trong nước còn ao ước ở các thành phố khác của Việt Nam học tập mô hình này của Đà Nẵng. Nhà hàng chúng tôi cũng vui vẻ vì góp sức xây dựng thành phố”, anh Hạnh bày tỏ.
toimedulich
Giúp tiết kiệm ngân sách

Hội Doanh nghiệp quận Hải Châu (Đà Nẵng) thông tin, dự án “Thoải mái như ở nhà” nhằm thiết lập một chuỗi nhà vệ sinh từ các doanh nghiệp để hỗ trợ hệ thống nhà vệ sinh công cộng của thành phố. “Chính quyền thành phố không phải tốn chi phí đầu tư mà hệ thống này hoàn toàn dựa trên sự tự nguyện tham gia của các doanh nghiệp.

Chúng tôi chỉ vận động các doanh nghiệp sử dụng hệ thống nhà vệ sinh có sẵn của mình để giúp đỡ du khách”, ông Nguyễn Hồng Sơn, Phó chủ tịch Hội Doanh nghiệp quận Hải Châu nói. Ông Sơn cũng chính là cha đẻ của ý tưởng thú vị này. Dự án triển khai vào thực tế hơn 1 năm và đã phát huy hiệu quả.

“Khi mới bắt đầu, có rất nhiều doanh nghiệp tham gia nhưng chúng tôi chỉ chọn 60 cơ sở. Đó đều là những đơn vị có nhà vệ sinh đủ điều kiện: sạch, đẹp, an toàn, tiện lợi… cho khách. Chúng tôi chọn logo màu xanh với mặt hình cười để tạo sự thân thiện.

Hải Châu là quận trung tâm Đà Nẵng nên chúng tôi chọn để bắt đầu. Đến nay, đã có hơn 100 cơ sở tại các quận Hải Châu, Sơn Trà, Ngũ Hành Sơn”, ông Sơn thông tin.
toimedulich
Theo như vị PCT Hội Doanh nghiệp quận thì dự án đã và đang giúp thành phố tiết kiệm nguồn ngân sách khổng lồ. Ông Sơn lấy ví dụ ở Singapore có 4,5 triệu dân nhưng có đến 29.500 nhà vệ sinh công cộng, trung bình 152 người dân sử dụng chung một cái.

“Ở Đà Nẵng hiện mới có hơn 20 nhà vệ sinh công cộng. Muốn Đà Nẵng sạch đẹp như Singapore sẽ phải xây thêm hàng nghìn nhà vệ sinh. Chi phí xây dựng mỗi công trình khoảng 250 triệu, tính ra con số lên đến nghìn tỉ. Chúng ta chưa có khả năng thực hiện thì cần kết nối nguồn lực có sẵn. Các doanh nghiệp, khách sạn, nhà hàng đều có sẵn nhà vệ sinh và chỉ cần kết nối lại.

Dịch vụ này dựa trên sự tự nguyện nên quan trọng nhất vẫn là thái độ ứng xử từ hai phía phải luôn thân thiện”, ông Sơn cho hay. Ông Sơn cũng cho biết hiện nhiều thành phố như Hội An, Huế, Hà Nội, Hà Tĩnh… cũng đang học tập mô hình này. “Tôi tin rằng ở bất cứ đâu cũng có thể áp dụng được. Quan trọng nhất là phải có sự đồng thuận và tin tưởng lẫn nhau ở cách thực hiện”, ông Sơn nói.

Theo Trí Thức Trẻ

Thứ Hai, 28 tháng 3, 2016

Độc đáo bánh đá Hà Giang

Bánh đá, một loại bánh được làm to như viên gạch, được vứt dưới những con suối nhỏ quanh nhà là một đặc sản riêng có của người Dao, người Nùng rẻo cao Hà Giang...

Bà con dân tộc ở vùng rẻo cao tỉnh Hà Giang có cách riêng để giữ gìn lương thực cho mình trong một năm trong tình trạng không điện, không tủ lạnh. Họ cũng có những cách đặc biệt để tạo các món ăn giải khát sau những giờ làm đồng vất vả…

Nhớ những ngày đi mò... bánh đá

Anh Tráng Seo Phì, người dân ở thôn Bản Rào, xã Na Khê, huyện Yên Minh, Hà Giang kể lại chuyện người dân cùng nhau đi vớt bánh đá ở những con suối quanh làng với giọng sôi nổi, đầy háo hức. Bánh đá được bà con vứt xuống suối cách đấy cả vài tháng, cũng mọc rêu như những viên gạch, hòn đá ở dưới suối nên khó tránh khỏi việc đi mò bánh vớt nhầm phải đá, những ai tinh ý lắm mới không nhầm lẫn.

Anh Phì kể, chính anh là người đã bị nhầm lẫn khi được vợ giao cho việc đi vớt bánh đá về nhà. Dạo đó anh đã đi đến đúng khu vực vợ mình đã cất bánh đá nhưng mò mãi không thấy chiếc bánh nào, đi xa cách đấy chừng chục mét thì thấy hình thù hai chiếc bánh xù xì như viên đá nên sung sướng ôm cả hai chiếc về nhà rồi cả hai vợ chồng hì hụi lấy xơ mướp cạo rêu, chuẩn bị thưởng thức một bữa bánh đá thịnh soạn.
toimedulich
Cạo mãi mà chưa thấy lớp gạo trắng ngần hiện ra, chỉ thấy một màu xam xám. Gọi chồng vào với ánh mắt ngạc nhiên pha chút thất vọng, chị bảo anh: “Hay bánh nhà mình làm sai khâu nào đấy, bị hỏng mất rồi”. Anh Phì lúc này mới giật mình tự hỏi: “Hay anh vớt nhầm cục đá”. Rất may là sau vài phút cạo rêu, cuối cùng lớp gạo trắng ngần cũng hiện ra. Hai vợ chồng cùng hân hoan thưởng thức món bánh truyền thống của đồng bào.

Kể đến đây, anh Phì chợt chùng giọng xuống bảo: “Bây giờ người dân không còn cảnh rủ nhau ra suối đi mò bánh đá nữa đâu, vì mỗi người đều tìm cách dẫn nguồn nước về nhà mình để ngâm, không vứt ra sông, ra suối như trước nữa nên không có chuyện ăn gian, vớt nhầm bánh đá nhà khác như thời đói khổ trước kia nữa”.

Đã có nhiều câu chuyện cười ra nước mắt chỉ vì việc đi mò bánh đá ở các con suối quanh khu vực xã Na Khê. Chuyện người dân đi mò bánh nhưng vớt nhầm gạch, ôm đá về nhà là chuyện thường. Hoặc chuyện có người hân hoan khi chắc chắn mình vớt đúng khu vực đã vứt bánh nhưng lại dư ra một vài chiếc so với ngày mình cất… Người thật thà thì vứt trả lại, người tham thì ôm về nhà mình luôn…

“Chế tác” bánh đá

Chị Tráng Thị Nghì, cán bộ tư pháp xã Na Khê cho chúng tôi biết, đồng bào khu vực vùng cao sáng tạo lắm, họ có nhiều cách để tích trữ lương thực. Nhà chị ở xã khác, đến khi được phân công về làm tư pháp ở Na Khê mới biết nơi đây có bánh đá. Chị cho biết, gạo để làm bánh đá thường là loại ngon, kém nhất phải là gạo Bắc Hương trộn cùng với gạo nếp. Làm bánh đá rất kỳ công và mất nhiều công sức nhưng sau mỗi vụ gặt, nhà nào cũng làm bánh đá để tích trữ.
toimedulich
Ban đầu người dân trộn hai loại gạo với nhau, sau đấy mang đi ngâm khoảng 4-5 tiếng, ngâm xong rồi lại phơi khô. Chờ cho gạo ngâm đã khô, bà con sẽ mang đi nghiền. Sau đó đồ bột gạo lên, chín nhừ thì mang ra giã, giã cho dẻo thì bắt đầu nặn thành chiếc bánh to như cục gạch. Nhưng thao tác nặn phải thật nhanh vì nếu để bột nguội thì chúng không dính quyện được vào nhau. Người nào khéo tay thì có chiếc bánh đẹp, vuông vức, nếu không thì bánh sẽ hụt trước, hụt sau. Mỗi chiếc bánh đá nặng khoảng 1kg.

Sau khi bánh đã thành khuôn thì để nguội rồi cho vào hộp (hoặc tải) ủ rơm 3 ngày. Khi nào ngửi thấy có mùi mốc thì bắt đầu mang bánh đá ra suối ngâm. Khi gia đình có nhu cầu ăn thì ra suối mò về. Chị Nghì cho biết, trước đây bà con thường mang xuống suối ngâm, nhưng nhiều lúc bị lấy trộm nên giờ người dân kéo nguồn nước về đến tận nhà để ngâm. Nếu không có nguồn nước suối thì ngâm nước tại nhà, khi nào ngửi thấy có mùi chua thì đổi nước, cứ liên tục như vậy, khoảng vài tháng, khi kho lương thực trong nhà cạn dần thì bắt đầu mang bánh đá ra ăn.

Bây giờ người dân dùng bàn chải để cạo rêu. Ngày xưa chưa có bàn chải thì bà con dùng xơ mướp để đánh rêu. Đánh cho đến khi bánh trắng tinh như gạo thì dừng lại, bắt đầu thái sợi như thái su hào xào. Sau đó mỗi người một cách ăn khác nhau, người thì ăn thay bún, người thì dùng nó như một món giải khát sau những giờ nhọc nhằn bên nương. Chị Nghì cho biết, người vùng cao không có đồ ăn vặt nên bánh đá được xem như một nguyên liệu để làm một món ăn vặt.

Hôm chúng tôi đến, trực tiếp chị Tráng Thị Nghì chế biến món bánh đá mò ở con suối cạnh nhà để đãi khách. Sau khi dùng bàn chải cọ sạch lớp vỏ ngoài, nữ cán bộ tư pháp xã phải dùng cả hai tay để cầm dao to bản, đặt vào khối bánh đá đã cứng như đá, thái từng lát bánh đá mỏng, sau đó mới thái bánh thành sợi. Rồi chị lấy gừng đập nát, cho vào nồi nước (đã có đường phên) đun sôi, sau đó thả từng miếng bánh đã được thái chỉ vào nồi, chờ nước sôi là múc ra bát ăn. Từng miếng bánh đá lúc này đã dẻo, quyện cùng mùi gừng và vị ngọt của đường phên trở thành một món ăn độc đáo của người vùng cao.
toimedulich
Chị Nghì cho biết, cũng có những gia đình sau khi thái chỉ bánh đá, chỉ cần luộc qua nước nóng một lần, trộn nước mắm vào, cả nhà cùng ăn như người dưới xuôi ăn bún rối chấm nước mắm chanh. Họ còn tự hào về món ăn của họ ngon, dẻo, nóng sốt... ăn đứt món bún nguội lạnh của người Kinh. Bánh đá là một món ăn được coi là đặc sản truyền thống của đồng bào nên mặc dù hiện nhiều gia đình đã sắm được tủ lạnh để bảo quản, dự trữ thức ăn nhưng đồng bào vẫn làm bánh đá để ăn dần.

Vừa từ từ cảm nhận từng sợi bánh đá dẻo, ngấm vị gừng, vị ngọt của đường phên, chúng tôi vừa mường tượng tới món bánh trôi, bánh chay của người dưới xuôi. Cũng cùng một cách chế biến, nguyên liệu gần giống nhau nhưng cảm giác những sợi bánh đá nuột nà, mềm mại chạy qua cuống họng, đọng lại vị gừng cay ngọt chắc hẳn sẽ khơi gợi cho người ăn cảm giác đặc biệt hơn nhiều...

Theo Nhật Thu (Báo Pháp Luật)

Thứ Tư, 23 tháng 3, 2016

Ngôi nhà cổ Ngô Đình Diệm 2 lần hỏi mua

(VNE) - Sau khi xem nhà, ông Ngô Đình Diệm lập tức gạ mua bằng mọi giá nhưng chủ nhân nhất quyết không bán. Sau này khi đã làm tổng thống, ông cho chính quyền địa phương tiếp tục hỏi mua rồi đổi những vẫn thất bại.

Nằm cách thành phố Tam Kỳ (Quảng Nam) hơn 30 km, làng Lộc Yên (xã Tiên Cảnh, Tiên Phước) nổi tiếng với những ngôi nhà cổ đẹp. Trong đó có ngôi nhà gần 200 năm của ông Nguyễn Đình Hoan (56 tuổi).
Ngôi nhà nằm ở lưng chừng một ngọn đồi, hướng ra cánh đồng lúa, cao hơn những nhà trong làng khoảng 50 mét. Con ngõ dẫn lên ngôi nhà nhỏ hẹp, một bên là bờ đá hàng trăm năm tuổi rêu phong phủ kín, một bên là hàng chè tàu được cắt tỉa kỹ càng.

Ông Hoan là chủ nhân đời thứ tư của căn nhà 3 gian 2 chái này. Ngôi nhà năm trong khuôn viên vườn rộng hơn 4 hecta, phía trước còn có bể cá, vườn cây cảnh. Toàn bộ căn nhà cũng như bàn ghế, sập... còn chắc chắn. "Nó nổi tiếng không chỉ vì đẹp, còn nguyên vẹn mà bởi có nhiều giai thoại".
toimedulich
Đó là chuyện ông Ngô Đình Diệm hai lần hỏi mua nhưng không được", cụ Trần Hanh (92 tuổi), nói. Ngôi nhà rộng hơn 100 m2, làm bằng hàng trăm m3 lõi gỗ mít rừng, do những người thợ mộc nức tiếng làng Văn Hà, nay là xã Tam Thành, Phú Ninh làm trong suốt 12 năm.

Ông Hoan kể, năm 1939 lúc đó ông Ngô Đình Diệm vào thăm anh trai Ngô Đình Khôi đang làm Tổng đốc Nam Ngãi (nay là Quảng Nam, Quảng Ngãi), nghe tiếng ngôi nhà này đẹp đã tìm đến xem và gạ mua.

"Cha tôi kể rằng khi xem xong ngôi nhà, ông Diệm nói một mực phải mua bằng được, đòi bao nhiêu tiền cũng trả nhưng cha tôi nhất quyết không bán. Ông nói nhà do ông nội để lại, không thể bán được.
toimedulich
Hôm đó ông Diệm nghỉ lại đây một buổi rồi hụt hẫng ra về", chủ nhân ngôi nhà đời thứ 4 nói. Nhà gồm 36 cây cột chính, trong đó 16 cột lớn cỡ một người ôm. Sau lần đầu mua thất bại, năm 1962, khi đã làm tổng thống, ông Diệm ra lệnh cho quận trưởng tiếp tục đến gạ mua.

"Quận trưởng Tiên Phước lúc đó gọi cha tôi lên miết nhưng ông kiên quyết không đồng ý. Không mua được, ông Diệm sau đó gạ đổi nhà. Tổng thống bảo với cha tôi muốn ở nhà nào cũng được, chỉ cần nhượng lại cho ông", ông Hoan kể. Tuy nhiên, cha ông Hoan sau đó cũng không đổi. Chuyện một lão nông "cứng đầu" không chịu bán nhà cho tổng thống nhanh chóng lan khắp vùng. Nhiều người từ xa nghe tiếng kéo đến xem căn nhà này.

Căn nhà còn lưu giữ nhiều đồ đạc từ đời cụ cố ông Hoan. Năm 2014, ngôi nhà được Nhà nước trùng tu, thay thế một số thanh gỗ nhỏ bị mục. Ông Hoan luôn xem ngôi nhà như bảo vật, nhiều khi mưa gió, sợ bị dột, ông Hoan lại hì hục che chắn. "Lõi gỗ mít tuy không bị mối mọt nhưng dính nước là nhanh hư lắm", chủ nhân cho hay.

Cách đây 8 năm, bố ông Hoan mất. "Lúc hấp hối cha dặn sau này nếu kinh tế khá lên thì trùng tu, sửa lại ngôi nhà được thì tốt. Còn không dù nghèo đến mấy cũng không bán, nếu nó hư hại quá thì cứ để nó sập", ông Hoan kể. Trước đây nhà lợp bằng tranh, đến đời cha ông Hoan thì được thay thế bằng mái ngói âm dương.
toimedulich
Mọi ngóc ngách trong ngôi nhà đều được chạm khắc công phu. "Dù gia cảnh khó khăn nhưng có trả cả gánh vàng tôi cũng không bán ngôi nhà này", ông Hoan khảng khái nói.

Ông Đặng Công Dung, Trưởng phòng Văn hóa, Thể thao và Du lịch huyện Tiên Phước, cho biết được nghe cha ông Hoan kể rất nhiều chuyện về nhà cổ. "Trong hồ sơ để công nhận di tích đối với ngôi nhà có đề cập chuyện Ngô Đình Diệm hai lần hỏi mua không bán. Đó là câu chuyện có thật chứ không chỉ là giai thoại", ông Dung nói.

Đánh giá cao kiến trúc của ngôi nhà cổ, ông Hồ Xuân Tịnh, Phó giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Quảng Nam, cho hay căn nhà này đã được xếp vào di tích cấp tỉnh. "Ngôi nhà quá đẹp về nhiều phương diện, cần được bảo tồn chặt chẽ", ông Tịnh nói. Ngoài nhà cổ của ông Hoan, hiện nay làng cổ Lộc Yên vẫn còn gần 10 ngôi nhà cổ được bảo tồn gần như nguyên vẹn.

Theo Tiến Hùng (Vnexpress)
Du lịch, GO!

Nhà cổ, ngõ đá ở Tiên Cảnh
Độc đáo làng cổ miền sơn cước
Tiên Phước - những tiềm năng du lịch

Thứ Tư, 16 tháng 3, 2016

Trình diễn khinh khí cầu tại Festival Huế 2016

(TITC) - Nhằm đổi mới và đa dạng các hoạt động phục vụ nhu cầu tham quan, vui chơi giải trí của du khách, Ban Tổ chức Festival Huế 2016 đã đồng ý cho Công ty TNHH Balloon Media Co.,Ltd (TP. Hồ Chí Minh) tổ chức ngày hội Khinh khí cầu quốc tế tại festival năm nay.

Đây không chỉ là hoạt động thể thao mang tầm quốc tế mà còn là sản phẩm văn hóa và du lịch trong thời kỳ hội nhập, góp phần mang đến màu sắc và vị thế mới cho Festival Huế lần thứ 9 năm 2016.
Dự kiến, ngày hội sẽ diễn ra từ ngày 4 đến sáng 5/5/2016 với sự góp mặt của đội ngũ phi công đến từ các quốc gia: Thái Lan, Hà Lan, Malaysia, Thụy sỹ, Hàn Quốc, Mỹ, Philippines…

Đến với ngày hội, du khách sẽ được xem biểu diễn khinh khí cầu bay tự do với độ cao từ 300m - 500m, bán kính 5km - 10km; khinh khí cầu mini neo đậu tại chỗ và bay lên ở độ cao 30 - 50m và ánh sáng khinh khí cầu.

Cùng với hoạt động này, Công ty TNHH Balloon Media Co.,Ltd còn phối hợp với các đơn vị liên quan của tỉnh Thừa Thiên – Huế tổ chức các hoạt động văn hóa - xã hội như: cuộc thi ảnh đẹp “Khoảnh khắc yêu thương”, cuộc thi vẽ tranh thiếu nhi “Bầu trời muôn sắc” và ngày hội thả điều ước theo bong bóng.
toimedulich
Trong thời gian diễn ra Festival Huế 2016 (từ 29/4 – 4/5/2016), nhiều chương trình nghệ thuật đặc sắc khác cũng sẽ được tổ chức, hứa hẹn sẽ mang đến cho du khách những màn trình diễn sôi động và ấn tượng. Đến nay đã có hơn 20 đoàn nghệ thuật đại diện cho tinh hoa văn hóa của 5 châu lục đăng ký biểu diễn tại festival như: nhóm múa Halleluya (Israel), nhóm múa dân gian Amurskie Zori (Nga), nhóm tam tấu Michael Milczarek (Ba Lan), ban nhạc Della Mae (Mỹ), ban nhạc Germein Sisters (Australia), ban nhạc Stealing Sheep (Vương quốc Anh), ban nhạc Paulina y el Buscapié (Mehico), ban nhạc Cancer (Đan Mạch)…

Theo Phạm Phương (Vietnamtourism)
Du lịch, GO!

Thứ Hai, 14 tháng 3, 2016

Nơi phụ nữ uống rượu như uống nước!

(VNN) - Phụ nữ những nơi này họ có thể đổi lúa, ngô lấy rượu uống; họ uống rượu như uống nước lã, hay chấp cả cánh đàn ông uống rượu cùng mình.

Uống rượu thay nước

Người dân ở đất Trà Linh - Quảng Nam lâu nay vẫn xem chuyện uống rượu như uống nước lã bởi từ lâu vùng đất này khá lạnh, nếu không uống rượu thì không thể chịu thấu cái lạnh. Không chỉ có đàn ông, phụ nữ vùng đất này cũng biết uống rượu giỏi. Họ có thể uống hàng lít rượu mỗi ngày mà không hề say.

< Nam nữ, trẻ con, người lớn đều uống.

Theo một người dân ở nơi đây kể, mỗi sáng lên vườn sâm, mỗi người ( cả trai và gái) đều mang theo 2 lít rượu, vừa làm, vừa uống thay nước. Ai cũng bảo ở miền rừng Ngọc Linh này cơm có thể thiếu chứ rượu thì không thể thiếu. Nhìn cảnh bà con uống rượu nhẹ nhàng như uống nước mà không sợ say.

Hỏi về bí quyết uống rượu như nước lại không say. Các cụ già vùng đất Trà linh chia sẻ không hề có bí quyết bí gì. Chỉ biết rằng trời lạnh nên họ uống rượu cho ấm. Nếu say họ lên rẫy hái lá nhai là khỏe.

Phụ nữ uống rượu bằng bát

Đồng bào dân tộc ở Hà Giang hầu như ai cũng biết uống rượu. Họ uống từ khi còn bé con và điều này như đã thành… nét văn hóa đặc trưng của người Hà Giang.
toimedulich
< Rượu họ uống chủ yếu là rượu ngô.

Khi tất cả mọi người đã ngồi quây quần bên mâm cơm, khách sẽ không được ngần ngại lời mời và ánh mắt chân tình của những người xung quanh. Đàn ông uống rượu, phụ nữ uống rượu, trẻ con cũng uống rượu. Và, đã uống rượu với người Hà Giang là phải uống hết, uống hết một lần như thế là đã uống, thậm chí đã biết uống rượu rồi!

< Hết rượu thì có những quán bán rượu ngô bên ven đường.

Uống cũng không uống từ từ, nhấp nháp, mà uống một ngụm là cạn chén. Nhiều nơi cũng không uống chén, mà uống bằng bát. Bát một, chén một, ngụm lớn một.

Đối với đàn ông thì thế nhưng với nhiều phụ nữ người H'Mong tại Mèo vạc, Đồng Văn (Hà Giang) họ cũng uống rượu giỏi. Họ có thể ngồi bên vệ đường uống rượu say sưa từ sáng tới chiều. Rượu họ uống chủ yếu là rượu ngô... Đôi khi họ còn "chấp" cả đàn ông uống rượu.

Dùng ngô lúa để đổi rượu uống

Đó là câu chuyện của bà con dân tộc Mảng (Nậm Nhùn, Lai Châu). Mặc dù được hỗ trợ lúa, ngô giống, được cấp tiền làm nhà, nhưng bà con đều đem đi đổi rượu. Họ uống rượu ngày này qua ngày khác, đàn ông, đàn bà đều say sưa.

< Cứ có tiền là họ liền đi mua rượu về uống.

Tại nhà bà Lý Thị Bình - một người dân ở tộc mảng, hai người đàn bà, bốn người đàn ông đang uống rượu. Bắt đầu từ tầm trưa, đến tận chiều tối cuộc rượu vẫn còn rất rôm rả. Trên bàn có ba quả trứng gà, một đĩa muối trắng. Người Mảng uống rượu không tốn mồi, không cần lý do, cứ có rượu là rủ nhau uống, cười đùa.

< Bữa ăn gia đình chỉ có bát canh rau, nhưng uống rượu thì kéo dài từ sáng đến trưa, không đi làm.
toimedulich
Nằm giữa bản Nậm Nó là túp lều của đôi vợ chồng Sìn A Cớm và Lò Me Đao. Sở dĩ gọi là lều vì nơi trú ngụ của gia đình Cớm được căng bằng bạt xanh, trong nhà không hề có nổi một vật dụng gì có thể đáng giá lên đến tiền trăm.

Vợ chồng Cớm đều khỏe mạnh, mới có một đứa con nhỏ nhưng họ lại được xếp vào hạng nghèo nhất xã. Tất cả cũng từ rượu mà ra.

< Ở Hòa Bình, đàn bà con gái uống được rượu không phải là lạ. Trong đám cưới, nhiều khi các chị còn uống mạnh hơn cả phái nam. Với nhiều vùng ở Hòa Bình, uống rượu cũng là một nét văn hóa. Tuy nhiên, văn hóa uống rượu của người Việt hiện tại cũng đang được dư luận tranh cãi rất nhiều.
toimedulich
Cả hai vợ chồng họ đều không nhớ được nhà mình làm bao nhiêu nương rẫy. Chỉ có chuyện uống rượu thì hai vợ chồng đều thuộc hàng cao thủ. Họ có thể uống rượu suốt ngày, thậm chí là ngày này sang ngày khác. Cứ có tiền là vợ chồng mua rượu về uống, uống say thì ôm nhau ngủ, không lên nương, không đi làm thuê làm mướn gì.

Năm ngoái, khi được hỗ trợ tấm tôn để làm nhà 167, vợ chồng họ phân công nhau vác tấm tôn đi đổi rượu. Không mời ai cả, họ tự đổi, tự mua rượu về, chỉ có hai vợ chồng uống với nhau.

Theo Thanh Hải (Vietnamnet)
Du lịch, GO!

Thứ Năm, 3 tháng 3, 2016

Những cột mốc đặc biệt trên biên giới

(VNE) - Để đánh dấu ranh giới lãnh thổ, Việt Nam và các nước bạn đã xây dựng những cột mốc bằng đá hoa cương, gắn quốc huy cùng với tên nước được viết bằng ngôn ngữ riêng.

Mốc 1378 là cột mốc cuối cùng của biên giới Việt – Trung nằm ở cửa sông Bắc Luân trên hòn Dậu Gót, Móng Cái, Quảng Ninh.

Xung quanh là nước, mốc được xây thành hình trụ khá cao để khi có thủy triều lên xuống vẫn nhìn thấy cột phân chia cửa sông giữa 2 nước.

Mốc 428 là cột mốc gần cực Bắc nhất, rất gần sông Nho Quế phân chia biên giới Việt Nam – Trung Quốc tại tỉnh Hà Giang. Từ dưới chân cột cờ Lũng Cú – biểu tượng của cực bắc, bạn đi xe máy chỉ được khoảng 2 km là phải gửi và bắt đầu trekking. Đường dẫn đến cột mốc là những con dốc ngoằn ngoèo uốn lượn quanh các sườn đồi.

Mốc 79 được mệnh danh là “nóc nhà biên cương” trên biên giới Việt Nam – Trung Quốc, thuộc địa bàn huyện Phong Thổ, Lai Châu. Mốc được đặt ở độ cao trên 2.800m và là cột mốc cao nhất trong tuyến biên giới.
toimedulich
Mốc 42 cũng là một trong những mốc ở độ cao trên 2.800m, giữa biên giới Việt - Trung, thuộc địa bàn tỉnh Lai Châu. Những đoàn muốn chinh phục đỉnh cao Pu Si Lung sẽ gặp cột mốc đầy ý nghĩa này.

Mốc không số tại A Pa Chải tại Điện Biên được nhiều người gọi là mốc số 0 A Pa Chải. Cột mốc đánh dấu sự tiếp giáp đường biên giới của 3 nước gồm Việt Nam, Lào, Trung Quốc. Đây là điểm khởi đầu của biên giới Việt Nam – Trung Quốc và Việt Nam – Lào. Cột mốc có 3 mặt hướng về mỗi nước tương ứng. Ngoài ra, cột mốc này còn vinh dự được gọi là cực Tây của Việt Nam và “nơi con gà gáy 3 nước cùng nghe”.
toimedulich
Mốc 92 nằm trên biên giới Việt Nam – Trung Quốc, thuộc địa bàn tỉnh Lào Cai. Giống như câu hát mở đầu ngọt ngào và tha thiết trong bài “Gửi em ở cuối sông Hồng”, đây là cột mốc đánh dấu điểm đầu tiên của "nơi sông Hồng chảy vào đất Việt”. Từ đây, con sông mang nặng những dòng phù sa đi qua 9 tỉnh thành ở đồng bằng sông Hồng, bồi đắp cho những cánh đồng mầu mỡ, đưa nước về tưới cho cây cối tốt tươi.

Mốc không số tại ngã ba Đông Dương (Kon Tum) cũng có 3 mặt, được đặt trong một vòng tròn lớn, mỗi mặt quay về mỗi nước là Việt Nam – Lào – Campuchia. Muốn đến cột mốc này phải bước lên những bậc thang bằng bê tông. Đây vừa là điểm khởi đầu của biên giới Việt Nam – Campuchia, vừa là điểm kết thúc của biên giới Việt Nam – Lào.

Mốc 240 nằm gần cửa khẩu Thường Phước, Đồng Tháp. Nơi đây đánh dấu sông Mekong chảy vào Việt Nam.
toimedulich
Mốc 241 nằm ở cửa khẩu Vĩnh Xương, An Giang trên tuyến biên giới Việt Nam – Campuchia. Đây cũng là cột mốc khởi đầu đoạn biên giới giữa tỉnh An Giang và tỉnh Kandal, Campuchia.

Mốc 314 là cột mốc cuối cùng của tuyến biên giới Việt Nam – Campuchia, trên địa bàn tỉnh Kiên Giang.

Theo Nguyễn Sĩ Đức (Vnexpress)
Du lịch, GO!

Thứ Tư, 2 tháng 3, 2016

Nhật thực một phần (VN) ngày 9/3

Vào khoảng 6h30 (giờ Việt Nam) ngày 9/3 tới đây, những người yêu thiên văn Việt Nam sẽ có cơ hội chiêm ngưỡng hiện tượng thiên văn kỳ thú - nhật thực một phần. Được biết, đây là nhật thực thứ 6 mà chúng ta có thể quan sát được tại Việt Nam trong thế kỷ XXI. Lần chiêm ngưỡng hiện tượng nhật thực tiếp theo sẽ rơi vào cuối năm 2019.

Nhật thực một phần xảy ra khi Mặt trời và Mặt trăng không nằm chính xác trên cùng một đường thẳng và Mặt trăng chỉ che khuất một phần của Mặt trời.  Trên thực tế, nhật thực xuất hiện trong ngày 9/3 tới là nhật thực toàn phần, tuy nhiên chỉ một số nơi có thể quan sát được toàn phần như Indonesia, vùng biển Thái Bình Dương...

< Hình ảnh mô phỏng hiện tượng nhật thực một phần ở thời điểm "đạt đỉnh" có thể nhìn thấy ở Hà Nội. Tại TPHCM sẽ thấy rõ rệt hơn nhiều.
toimedulich
Tại Việt Nam, chúng ta chỉ có thể quan sát được một phần của hiện tượng này. Trong đó, tỷ lệ che khuất tại các tỉnh miền Nam và miền Trung sẽ lớn hơn so với miền Bắc.

Cụ thể là ở khu vực miền Nam, tỷ lệ che khuất cực đại có thể đạt từ trên 50 đến khoảng 60%, trong khi ở Hà Nội tỷ lệ này chỉ còn trên 20% và nhỏ hơn nữa khi lên tới các tỉnh phía Bắc.

< Hình ảnh cho thấy các khu vực có thể quan sát được hiện tượng này (toàn phần, một phần).
toimedulich
Theo các chuyên gia thiên văn, trong điều kiện thời tiết không có mây mù, người quan sát chỉ cần hướng mắt về bầu trời phía Đông.

Tuy nhiên, nhật thực một phần là hiện tượng nguy hiểm cho người quan sát bởi hiện tượng này có thể dẫn đến những thương tổn cho mắt hoặc thậm chí có thể dẫn đến mù lòa.
Bởi vậy các chuyên gia khuyến cáo người quan sát không nên nhìn trực tiếp vào Mặt trời mà cần nhìn qua kính viễn vọng hay thấu kính, mắt kính đặc biệt để quan sát hiện tượng này.

Theo Kênh 14
Du lịch, GO!

Chủ Nhật, 28 tháng 2, 2016

Lại 1 khách nước ngoài mất tích tại thác Pongour

Sau tai nạn nghiêm trọng khiến 3 du khách nước ngoài gồm 2 nữ và 1 nam tử vong tại hạ lưu thác Datanla (chắc các bạn đã biết qua các báo) ngày 26/2, các hoạt động du lịch mạo hiểm tại thác này đều phải tạm dừng mặc dù các khách trên tự mạo hiểm ngoài tour (không có dây an toàn, vào khu vực cấm). Lý do ngừng các hoạt động mạo hiểm vì sau vụ tai nạn nghiêm trọng trên, các hướng dẫn viên đều bị sốc, cần phải có thời gian để họ ổn định về mặt tâm lý.

Cứ ngỡ tai nạn trên là một lời cảnh tỉnh với tất cả các du khách khi tham quan các thác nước, vậy nhưng đến 15 giờ ngày 28.2, một du khách nước ngoài lại mất tích tại thác Pongour (xã Tân Thành, H.Đức Trọng, Lâm Đồng).

Theo ban quản lý khu du lịch thác Pongour, khách này đi xe ôm đến thác, tùy tiện vào cổng không chịu mua vé và đi thắng xuống thác. Lúc đó dưới chân thác có khoảng 15 du khách đến từ tỉnh Đồng Nai đang vui chơi chứng kiến du khách nước ngoài cởi quần áo, giày dép lao xuống hồ nước dưới chân thác tắm.

Ít phút sau thấy du khách nước ngoài chới với, nhóm du khách Đồng Nai đã lao xuống cứu nhưng bất thành. Nhóm du khách cấp báo cho Ban quản lý khu du lịch. Ban quản lý cử người xuống cứu nạn, nhưng do hồ nước sâu và lạnh nên chưa tìm thấy du khách.

Sau đó, các cơ quan chức năng đến hiện trường. Qua lục soát ba lô của người khách để lại, bước đầu xác định du khách mất tích tại thác Pongour 26 tuổi, quốc tịch Belarus, nhập cảnh vào VN ngày 16.2.
Đến tối ngày 28, lực lượng cứu hộ cứu nạn của tỉnh Lâm Đồng vẫn chưa tìm thấy nạn nhân (Thanh Niên).

Thác nước là những cảnh đẹp hùng vĩ, lôi cuống. Tuy nhiên, bạn hãy cẩn thận nhé: chỉ một cú trược chân trên vách cheo leo hay hụt chân khi tắm là có thể gây nên tai họa rồi. Lưu ý đây là mùa khô, lưu lượng nước đổ của các thác ít hơn mùa mưa nhiều đó nhé.
Mình chỉ khuyên các bạn cẩn thận, còn những thác nước: càng hoang sơ thì càng mê hoặc ngay cả với mình - Điền Gia Dũng này vẫn rất thích khám phá các thác nước!

Du lịch, GO!

Độc đáo 2 ngôi chùa Bánh Xèo

Bánh xèo chay phong phú không kém gì bánh mặn. Chỉ riêng việc dùng nấm làm nhân đã tạo ra tới gần 50 loại bánh xèo chay khác nhau. Vậy bạn có từng nghe nói về các chùa mang tên kỳ lạ như 'chùa Bún Riêu', 'chùa Bánh Xèo' chưa?

< Bánh xèo chay vỏ giòn tan, thơm phức không kém gì bánh mặn.

Chùa 'Bún Riêu' thì chắc chắn đã nghe qua hoặc viếng rồi. Vậy còn chùa 'Bún Riêu'? Có lẽ bạn từng nghe mang máng. Ngày nay, không những một mà có đến 2 chùa 'Bánh Xèo'. Đây là nơi bạn có thể đến dùng bữa miễn phí, có cúng dường hay không tùy hỉ, chùa đều hoan hỉ tiếp đón.

Cửa Phật từ bi, rộng mở: Từ bi ở đây chính là tấm lòng nghĩ đến người nghèo, còn rộng mở là phục vụ mọi người. Người thiếu ăn thì tìm đến chùa xin miếng cơm, miếng nước. Người có điều kiện sống khá hơn thì phát tâm đến chùa cúng dường và chùa đứng ra thể hiện tấm lòng ấy. Đến một khi tâm từ bi được thể hiện một cách công tâm và minh bạch thì nhà chùa lại nhận được nhiều sự quan tâm, hỗ trợ hơn. Mời bạn xem qua về 2 ngôi chùa này nhé:

Chùa Bánh Xèo - An Giang

Chùa Bánh Xèo tọa lạc tại khóm Xuân Phú, thị trấn Tịnh Biên, huyện Tịnh Biên - An Giang. Đây là ngôi chùa cổ, qua nhiều đời trụ trì, đã xuống cấp. Chính vì vậy mà thượng tọa trụ trì đương thời, Thích Thiện Chí đã tiến hành xây dựng, tôn tạo cho thêm phần uy nghi, tôn nghiêm bắt đầu từ vài năm nay.

Chùa Bánh Xèo còn có tên gọi dân gian khác là chùa Phật Nằm. Vì, bên phải trước chánh điện có tượng Phật nằm khá lớn. Tượng này, qua thời gian xuống cấp, cũng đang được tôn tạo cho thêm phần uy nghiêm, tôn kính. Hiện nay, đến chùa, đập vào mắt khách thập phương là Đài Quan Âm tọa lạc bên trái trước chánh điện.

Đài gồm tượng Phật Quan Âm và hòn non bộ phía sau lưng có dòng thác róc rách tuôn chảy suốt ngày đêm. Đài có diện tích 5,5mx7m, với số tiền xây dựng khoảng 200 triệu đồng.
toimedulich
Chánh điện chùa đang trong thời kỳ nâng cấp. Dù vậy, đứng trước hàng hiên chánh điện, khách phương xa vẫn thích thú với bề mặt u nhã của nó.

Tiền điện có hai cặp đối. Một cặp bên ngoài ghi dọc hai câu đối âm Hán tự: "Hoằng pháp vi gia vụ/Lợi sanh vi bổn hoài". Cặp đối bên trong, cũng bằng âm Hán tự, ghi dọc: "Đông độ Tây Thiên trụ đại pháp/Lai nhân duyên hữu thoát trẩn ai". Cặp đối này đáng chú ý vì mỗi câu được khởi đầu bằng chữ: "Đông" và "Lai". Ghép hai chữ này lại thành Đông Lai, là tên chữ chính thức của chùa: Đông Lai cổ tự. Nhưng vì chùa tổ chức phục vụ miễn phí bánh xèo cho bất cứ ai đến viếng, nên người ta gọi là chùa Bánh Xèo cho "thân mật" và dân dã như bản tính của thượng tọa trụ trì.

Dù sư trụ trì "xuề xòa" nhưng việc xây cất chùa không đơn giản. Kiến trúc chùa mang đậm phong cách Á Đông và phương Tây. Trong chánh điện, tượng Phật to lớn, chỉ vài ba vị, nổi bật nơi tôn nghiêm nhất.

Dài hai tường chùa là phù điêu Thập bát la hán được chạm khắc tinh xảo, mỹ thuật. Trần chùa cao thoáng. Nóc chùa ba lớp nhỏ dần lên, lợp ngói đỏ, mái đao theo truyền thống chùa chiền Việt Nam... Thời gian này việc xây sửa chùa lúc nào cũng rộn rịp. Và, theo Thượng tọa Thích Thiện Chí, khi quyên góp được số tiền lớn nữa, sẽ tiến hành tạo thêm nét mỹ quan cho chùa...

Cô Trương Thị Kim Thùy, 32 tuổi, phật tử chùa Đông Lai, người phụ trách bếp cho biết: Việc tổ chức đổ bánh xèo và bánh tét khởi phát từ năm 1999, khi Thượng tọa Thích Thiện Chí về đây trụ trì. Đó là trước ngày kỷ niệm sư ông cất chùa (cũ) viên tịch, thầy Thiện Chí nghĩ đến việc làm này. Và, ngoài số Phật tử đến dự lễ giỗ sư ông, còn có một số khách thập phương tình cờ đến viếng chùa, cùng được thưởng thức món bánh xèo và bánh tét. Tất nhiên, sau khi thưởng thức bánh xèo, bánh tét, khách gần xa đều không ngớt lời khen ngợi, nên từ đó nhà chùa thường xuyên đổ bánh xèo phục vụ khách thập phương.

Cô tâm sự, sáng nào cô cũng đều ra chợ thị trấn Tịnh Biên mua rau cải, gạo, củi... Biết chùa làm việc thiện, một số người bán hàng "hiến cúng" một số rau cải, giá, đậu... Đặc biệt, vào mùa mưa, một số phật tử và một số người thiện ý lên núi hái ngành ngạnh, kim thất, lá sung, cát lồi, đọt bứa, lá vông, mã đề, măng tươi… đem "cúng" chùa. Đây là những loại rau rừng ngoài việc giúp thực khách ngon miệng với món bánh xèo, còn giúp họ bồi bổ cơ thể, ngăn ngừa một số bệnh.

Trước khi tái thiết chùa, bên cạnh chánh điện là nhà ăn, bếp, nhà vệ sinh khá gần kề nhau. Hiện nay nhà vệ sinh xây mới đẹp đẽ với gạch men láng bóng cùng nhiều lavabo... Nhà vệ sinh được "cắt" khỏi hông chùa, nhằm tạo không khí thanh sạch cho nơi tôn nghiêm. Phía sau chánh điện là nhà ăn, sau nữa là nhà bếp với hai nhóm: nhóm lặt rau, làm nhưn bánh xèo và nhóm nấu cơm.

Riêng đổ bánh xèo có bốn nhóm, mỗi nhóm có khoảng hai người, anh Ngô Văn Vũ (31 tuổi, đổ bánh xèo cho chùa khoảng 5 năm nay) cho biết như vậy. Một người đổ bánh với 10 chảo, một người phụ việc, chuyển bánh lên nhà ăn. Củi lửa lúc nào cũng hừng hực, nên khu vực đổ bánh xèo là dãy nhà bên phải và cách chánh điện một khoảng sân, nhằm tránh ảnh hưởng sức nóng đến chùa và các phần việc liên quan khác.
toimedulich
Cô Kim Thùy cho biết vào các ngày rằm, mồng một âm lịch, chùa có tổ chức nấu bánh tét phục vụ khách thập phương, khoảng 800 – 900 đòn/ngày. Phần việc này do bà con lối xóm tự nguyện đến làm công quả.

Đáng quan tâm hơn, ngoài đổ bánh xèo, phục vụ bánh tét, chùa còn khoản đãi cơm chay cho khách viếng chùa. Cơm chay với các món: chiên, xào, mặn, canh. Muốn thưởng thức cơm chay, khách phải đặt trước để nhà chùa chuẩn bị.

Từ 6 giờ sáng đến 7-8 giờ tối, khách viếng chùa lúc nào cũng được ăn bánh xèo. Ăn đến no thì thôi. Khi khách ít, người phục vụ liên tục chuyển bánh đến. Những lúc khách đến đông thì khách phải tự mình xuống bếp mang bánh lên. Những ngày khách viếng chùa đông, những người làm công quả lâu năm đều biết, nên mạnh ai nấy tới chùa lãnh một vài nhiệm vụ. Nhà ăn có 30 bàn với 300 ghế, vậy mà ngày rằm, mồng một (âm lịch) hoặc lễ vía lớn, lúc nào cũng "hết chỗ", khách phải đứng chờ.

Nhờ lực lượng làm công quả mà việc phục vụ ăn uống cho khách lúc nào cũng khá vẹn toàn. Bàn ăn và ghế bằng nhôm lúc nào cũng láng bóng. Chén đũa sạch sẽ, tinh tươm. Mỗi bàn ăn đặt sẵn lọ tăm xỉa răng, hộp khăn giấy, hộp đũa muỗng, hũ nước mắm chanh ớt, chén nhỏ đựng ớt trái...

Càng chu đáo hơn, sau khi khách ăn (cứ ăn thoải mái đến no bụng thì thôi) xong còn được tráng miệng bằng ly cà phê đá mát lịm cần cổ. Tất cả đều hoàn toàn miễn phí. Đáng ca ngợi nhất là thái độ phục vụ của những người làm công quả, ai cũng vui vẻ, nhiệt tình với khách. Chính vì vậy mà chùa Đông Lai ngày càng thu hút khách thập phương đến viếng, ngoài khách khu vực Đồng bằng sông Cửu Long còn có khách từ miền Đông Nam Bộ, Tây Nguyên đến.

Chùa Bánh Xèo - Vũng Tàu

Bánh xèo chay là món ăn mà Ni viện Thiện Hòa (Tân Thành, Bà Rịa - Vũng Tàu) dùng để đãi khách và tên gọi của chùa cũng bắt đầu từ đó.
toimedulich
Chùa Bánh Xèo có tên chính thức là ni viện Thiện Hòa, nằm ở bên phải, sau Đại Tòng Lâm Tự, thuộc thị trấn Phú Mỹ, huyện Tân Thành, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu.

Để đến chùa Bánh Xèo du khách có thể đi bằng hai cách: hoặc vào cổng Đại Tòng Lâm rẽ phải, rồi rẽ trái chạy theo con đường nhỏ khoảng 800 m, ngang qua 6 tự viện đề bảng hiệu là: chùa Bảo Tịnh, tịnh thất Diệu Nghiêm, tịnh thất Long Nhiễu, thiền tự Hiện Quang, thiền viện Huệ Chiếu và tu viện Viên Thông, cuối cùng là ni viện Thiện Hòa. Đường này nhỏ, chủ yếu dành cho là xe 15 chỗ trở xuống.

Hoặc chạy qua khỏi cổng Đại Tòng Lâm, ngay bên hông có một con đường rộng với tấm bảng đề Trường Phật học Đại Tòng Lâm, rẽ vào đi đến cuối đường rẽ phải thì đến ni viện Thiện Hòa. Xe khách 40 - 50 chỗ có thể vào theo đường này.

Thuở ban đầu ni viện Thiện Hòa chỉ là một am nhỏ được dựng lên vào năm 1989. Đến năm 1990, hòa thượng Thích Thiện Hòa cho xây dựng thành ni viện làm nơi tu hành cho các ni cô. Ni viện dù được xây dựng quy mô nhưng vẫn mang nét cổ kính của ngôi chùa Việt. Hiện nay, nơi này còn là trường trung cấp Phật học Đại Tòng Lâm.

Ni sư trụ trì chùa, pháp danh là Thích nữ Như Như, từ kinh nghiệm phục vụ món bún riêu chay của tu viện Phước Hải rất được khách thập phương ưa chuộng, đã nghĩ ra ý tưởng chọn bánh xèo chay để đãi khách khi đến ni viện Thiện Hòa.
toimedulich
Bột dùng để làm bánh thì ngày nào chùa cũng xay sẵn, và rau trồng trong vườn. Còn những thứ khác như củ sắn, cà rốt, mì căn, dầu ăn thì do các Phật tử có điều kiện ủng hộ. Tiếng lành đồn xa, trong những năm gần đây khách hành hương tìm đến ngày càng nhiều và tên gọi “chùa bánh xèo” cũng xuất phát từ đó.

Ngoài món chính là bánh xèo, chùa còn phục vụ những món ăn khác như bún chay, bánh tét chay, cơm chay, hay bắp rang.

Nhà ăn (Thanh Lạc Trai) ở đây rất sạch sẽ, thoáng mát với các dãy bàn tròn làm bằng inox. Có lẽ do nơi đây cũng là khu nội trú của hơn 200 ni sinh trường trung cấp phật học nên mọi thứ đều rất quy củ. Ngoài công việc chính là tu học, các ni sinh còn tham gia vào việc làm bánh xèo đãi khách, sản xuất tương, chao để bán cho khách hành hương.

 Ở đây, tất cả đều miễn phí và... ăn bao nhiêu cũng được. Bạn cứ tưởng tượng rằng mình đang đi ăn buffet, tự động lấy chén đĩa, muỗng và đến từng quầy thức ăn để nhận thức ăn. Muốn ăn món nào thì lấy món ấy, ăn hết nếu còn bụng thì lại ăn tiếp. Chỉ khác buffet nhà hàng ở chỗ là bạn không hề phải trả tiền, thế thôi.

Tết năm nay nếu có dịp đến Vũng Tàu, khi quay về bạn có thể ghé vào chùa Bánh Xèo. Trước là lễ Phật, viếng cảnh chùa, sau nữa là thưởng thức món bánh xèo chay độc đáo của nhà chùa.

Du Lịch, GO! biên tập từ Báo Cần Thơ, Vnexpress và nhiều nguồn khác