Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã xì trét. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã xì trét. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 30 tháng 3, 2016

Đà Nẵng không có cảnh 'tè bậy' vì sao?

Đi du lịch ở Đà Nẵng, lỡ có uống 1 ly bia thì cũng sẽ không bao giờ có cơ hội phải "tè bậy" giữa đường. Cái bàng quang nó luôn rất thoải mái reo vui. Đâu là lý do?

“Thoải mái như ở nhà”

Liên tục trong thời gian qua, hình ảnh một người đàn ông thản nhiên mở cửa xe rồi đứng “tè bậy” ngay trên đường phố đông đúc Hà Nội gây xôn xao dư luận.

Tiếp đó, hình ảnh một phụ nữ cũng ở Hà Nội ngồi “tè bậy”cạnh cửa chiếc ô tô trên hè phố một lần nữa lại gây sốc cho nhiều người. Thậm chí, người đàn ông có hành vi phản cảm đã bị cơ quan chức năng TP Hà Nội buộc viết cam kết và nộp phạt 200.000 đồng vì cư xử thiếu văn hóa ở nơi công cộng.

Nhiều ý kiến cho rằng những hành động thiếu văn hóa trên do Hà Nội nói riêng và các thành phố ở Việt Nam nói chung đang quá thiếu các nhà vệ sinh công cộng. Tuy nhiên ở TP Đà Nẵng, vấn nạn “tè bậy” được giải quyết đến từ một sáng kiến táo bạo của Hội doanh nghiệp quận Hải Châu.

Gần một năm qua nhiều du khách lần đầu đến Đà Nẵng cảm thấy lạ lẫm với một tấm logo nhỏ được dán trước cổng nhiều nhà hàng, khách sạn, cơ quan Nhà nước, tòa nhà văn phòng với dòng chữ: “Thoải mái như ở nhà – Comfort as home”.

“Lúc đầu nhìn tấm logo này tôi cũng không hiểu nó thể hiện cái gì. Sau đó tôi tò mò hỏi quản lý khách sạn nơi mình lưu trú thì được biết đó là thông báo dành cho tất cả mọi người thoải mái sử dụng nhà vệ sinh khách sạn. Họ cho tôi biết thêm là ở Đà Nẵng, bất cứ nơi nào có logo này thì mọi người cứ “tự nhiên như ở nhà”. Một tuần du lịch Đà Nẵng, tôi thấy nơi nào cũng có logo này, rất hữu ích”, chị Lưu Thị Hà Liên, du khách Hà Nội nói.
toimedulich
Chị Nguyễn Thị Hạnh Châu, du khách TP.HCM cho hay, rất nhiều nhà hàng, khách sạn ở Đà Nẵng có dán logo này. Họ sẵn lòng cho mọi người sử dụng nhà vệ sinh mà không thu bất cứ đồng phí nào. Ai cũng có thể sử dụng.

“Tôi thấy các nhà vệ sinh trong chiến dịch “Thoải mái như ở nhà” đều đảm bảo vệ sinh, sạch sẽ. Các nhân viên cũng thân thiện, tạo điều kiện cho người dân ghé sử dụng nên không tạo ra sự ngại ngần, đúng là có cảm giác thoải mái như ở nhà. Thật sự đây là ý tưởng tuyệt với cần nhân rộng”, chị Châu hồ hởi.

Anh Lê Đức Hạnh, chủ một nhà hàng trên đường Trần Phú (quận Hải Châu) cho hay, việc tham gia dự án không gây khó khăn đến việc kinh doanh. Ngược lại, ý tưởng này giúp thành phố xây dựng hình ảnh văn minh, giải quyết tình trạng ô nhiễm môi trường. “Rất nhiều du khách cả trong và ngoài nước ngạc nhiên về việc làm này. Họ đánh giá rất cao và liên tục cảm ơn chúng tôi.

Nhiều khách trong nước còn ao ước ở các thành phố khác của Việt Nam học tập mô hình này của Đà Nẵng. Nhà hàng chúng tôi cũng vui vẻ vì góp sức xây dựng thành phố”, anh Hạnh bày tỏ.
toimedulich
Giúp tiết kiệm ngân sách

Hội Doanh nghiệp quận Hải Châu (Đà Nẵng) thông tin, dự án “Thoải mái như ở nhà” nhằm thiết lập một chuỗi nhà vệ sinh từ các doanh nghiệp để hỗ trợ hệ thống nhà vệ sinh công cộng của thành phố. “Chính quyền thành phố không phải tốn chi phí đầu tư mà hệ thống này hoàn toàn dựa trên sự tự nguyện tham gia của các doanh nghiệp.

Chúng tôi chỉ vận động các doanh nghiệp sử dụng hệ thống nhà vệ sinh có sẵn của mình để giúp đỡ du khách”, ông Nguyễn Hồng Sơn, Phó chủ tịch Hội Doanh nghiệp quận Hải Châu nói. Ông Sơn cũng chính là cha đẻ của ý tưởng thú vị này. Dự án triển khai vào thực tế hơn 1 năm và đã phát huy hiệu quả.

“Khi mới bắt đầu, có rất nhiều doanh nghiệp tham gia nhưng chúng tôi chỉ chọn 60 cơ sở. Đó đều là những đơn vị có nhà vệ sinh đủ điều kiện: sạch, đẹp, an toàn, tiện lợi… cho khách. Chúng tôi chọn logo màu xanh với mặt hình cười để tạo sự thân thiện.

Hải Châu là quận trung tâm Đà Nẵng nên chúng tôi chọn để bắt đầu. Đến nay, đã có hơn 100 cơ sở tại các quận Hải Châu, Sơn Trà, Ngũ Hành Sơn”, ông Sơn thông tin.
toimedulich
Theo như vị PCT Hội Doanh nghiệp quận thì dự án đã và đang giúp thành phố tiết kiệm nguồn ngân sách khổng lồ. Ông Sơn lấy ví dụ ở Singapore có 4,5 triệu dân nhưng có đến 29.500 nhà vệ sinh công cộng, trung bình 152 người dân sử dụng chung một cái.

“Ở Đà Nẵng hiện mới có hơn 20 nhà vệ sinh công cộng. Muốn Đà Nẵng sạch đẹp như Singapore sẽ phải xây thêm hàng nghìn nhà vệ sinh. Chi phí xây dựng mỗi công trình khoảng 250 triệu, tính ra con số lên đến nghìn tỉ. Chúng ta chưa có khả năng thực hiện thì cần kết nối nguồn lực có sẵn. Các doanh nghiệp, khách sạn, nhà hàng đều có sẵn nhà vệ sinh và chỉ cần kết nối lại.

Dịch vụ này dựa trên sự tự nguyện nên quan trọng nhất vẫn là thái độ ứng xử từ hai phía phải luôn thân thiện”, ông Sơn cho hay. Ông Sơn cũng cho biết hiện nhiều thành phố như Hội An, Huế, Hà Nội, Hà Tĩnh… cũng đang học tập mô hình này. “Tôi tin rằng ở bất cứ đâu cũng có thể áp dụng được. Quan trọng nhất là phải có sự đồng thuận và tin tưởng lẫn nhau ở cách thực hiện”, ông Sơn nói.

Theo Trí Thức Trẻ

Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2016

Người đàn ông có cuốn hộ chiếu dày nhất thế giới

(Giải trí) - Trong suốt quãng đời "xê dịch" của mình, Eric Oborski đã in kín dấu nhập cảnh trên hơn 1.400 trang hộ chiếu.

1/1/2016 là một ngày buồn không của riêng Eric Oborski mà với nhiều phượt thủ khác. Đó là thời điểm chính quyền Mỹ ngừng cấp phép thêm trang cho hộ chiếu, nhằm hạn chế những cuốn hộ chiếu “chắp vá”. Bộ Ngoại giao Mỹ cho biết, động thái này được triển khai để tăng cường an ninh quốc gia và tuân thủ những tiêu chuẩn hộ chiếu quốc tế. Do đó, những công dân Mỹ từng được cấp phép thêm trang cho hộ chiếu chỉ có hai lựa chọn với hộ chiếu mới: loại 28 và 52 trang.

Tuy nhiên, Eric, người đàn ông được cho là sở hữu cuốn hộ chiếu dày nhất thế giới, không quá buồn với sự kiện trên, bởi cuốn hộ chiếu hiện giờ của ông đã dày tới 192 trang, hơn 100 trang so với bất kỳ "đối thủ" nào trên thế giới. Eric giữ nó làm kỷ niệm.

Eric chia sẻ rằng khi luật mới được ban hành, ông nhận ra thứ mình sở hữu thực sự có ý nghĩa lịch sử bởi không một ai có cuốn hộ chiếu nào như của ông, và sẽ không người nào trong tương lai có thể làm nên điều tương tự. Ông nói rằng cuốn hộ chiếu của mình là duy nhất, không ai có thể lặp lại những gì ông đã làm, bất kể họ có muốn đến mức nào.
toimedulich
Nhưng làm thế nào Eric Oborski có thể tạo nên kỳ tích?

Trên cương vị du khách kiêm chủ sở hữu một công ty du lịch, Eric đã phát hiện ra lỗ hổng của những quy định về thị thực trong chuyến thăm Nhật Bản, ngay sau khi ông vừa tốt nghiệp trung học phổ thông năm 1965. Trên đường về, Eric ghé qua Philippines, Hong Kong, Nga, Ba Lan, rồi cả châu Âu. Dường như chuyến đi của ông chưa bao giờ có điểm dừng.

Mang niềm đam mê xê dịch, Eric khởi đầu sự nghiệp bằng nghề phiên dịch, tiếp đó ông bắt đầu kinh doanh như một đại lý du lịch, nhận đặt và dẫn tour đến châu Á. Từ đó, Eric đã có vô số chuyến bay miễn phí với các hãng hàng không, mở ra một cái nhìn hoàn toàn mới về du lịch.
toimedulich
Tất cả chuyến đi dày đặc của Eric thực sự khiến cuốn hộ chiếu của ông quá tải. Vào thời điểm đó, đại sứ quán Mỹ cho phép công dân chèn thêm trang vào hộ chiếu. Eric quen biết với nhân viên Đại sứ quán tại Tokyo và Bangkok do ông lui tới đó rất thường xuyên. Vì vậy, yêu cầu thêm trang thị thực của ông không bao giờ bị dò hỏi. Eric cho biết, Mỹ đưa ra chính sách không có cuốn hộ chiếu nào được phép thêm quá 3 bộ trang phụ, tuy nhiên đó chỉ là chính sách, không phải quy định của luật pháp. Nhờ đó, hộ chiếu của ông cứ thế dày lên và được đóng đầy những dấu xuất nhập cảnh và tem thị thực.

Eric cho hay, chưa một ai từng nghi ngờ về tính xác thực của hộ chiếu ông mang theo, dù chúng có kích thước khác thường. Thay vào đó, những nhân viên xuất nhập cảnh thường đóng dấu xác nhận với sự thích thú. Ông nhận thấy mọi người đều nghĩ hộ chiếu của ông rất nổi bật, ông chưa từng gặp khó khăn tại cửa hải quan dù đến bất cứ đất nước nào.

Một số người cho rằng ông chỉ khoe khoang khi quyết định thêm những trang phụ cho hộ chiếu, song ông khẳng định điều này không phải là huy chương danh dự đối với ông, đó chỉ là một phần của công việc. Vừa nói, ông vừa lật qua những trang thị thực đóng đủ loại dấu và dán vô số loại tem từ khắp các quốc gia, vùng lãnh thổ trên thế giới.
toimedulich
Những tấm vé bay miễn phí được ngừng cung cấp khi các hãng bay tung ra chương trình khuyến mại dành cho khách hàng thân thiết vào năm 1981. Tuy nhiên, không điều gì có thể ngăn cản Eric tiếp tục chặng đường khám phá của mình. Sau những năm làm việc, Eric có tới 15 triệu dặm bay miễn phí và tới nay vẫn còn 5 triệu dặm. Theo Smithsonian, Eric chia sẻ rằng khi chứng kiến từng cuốn hộ chiếu dày thêm từng ngày, ông càng lúc càng cảm nhận được những cuộc phiêu lưu và niềm tin vào hành trình hạnh phúc của mình.

Đối với Eric, mỗi cuốn hộ chiếu là một cuốn bách khoa toàn thư cho cuộc đời ông, lưu lại tất thảy những chuyến công tác và bao chặng khám phá ông từng đi qua. Mỗi con tem mang trong mình một câu chuyện, từ những chuyến đi tuyệt vời đến những lần không vui. Eric dù không thể có thêm bất cứ trang thị thực mới nào đính trên cuốn hộ chiếu dày đặc của mình nữa, song ông vẫn tiếp tục những dự định để tận dụng các khoảng trống trên từng mặt giấy thông hành. Người đàn ông cũng khuyến khích mọi người hãy thu thập thật nhiều con dấu và tem trên hộ chiếu của chính mình, bởi cách tốt nhất để khám phá thế giới này chính là tận mắt chứng kiến mọi thứ.

Theo Phạm Huyền (Vnexpress)
Du lịch, GO!

Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2016

Ký ức chuyến phà trên sông Hàn

(DVO) - Những chuyến phà ngang sông Hàn, Đà Nẵng ngày xưa được nhiều người gọi là phà An Hải và thuộc lòng câu hát “Ở bên ni Hàn ngó qua bên tê Hà Thân nước xanh như tàu lá/ Ở bên tê Hà Thân ngó qua bên ni Hàn thấy phố xá nghênh ngang…”.

< Bức ảnh Phà sông Hàn của Lê Văn Thọ cho người xem thấy được hình ảnh của một Đà Nẵng những ngày chưa có các cây cầu hiện đại bắc ngang.

Trước tháng 3.1975, Đà Nẵng là khu căn cứ liên hợp quân sự của Mỹ và chính quyền Sài Gòn. Quận 3 (nay quận Sơn Trà) lúc đó gồm 7 phường, nhưng có tới 3 phường mang 2 từ “An Hải” là An Hải Đông, An Hải Tây và An Hải Bắc. Cả 3 phường này đều có địa giới hành chính ở sát mép sông Hàn, do đó cái tên “phà An Hải” là vậy.

< Bờ Tây sông Hàn xưa.

Đường từ quận 1 (nay là quận Hải Châu) qua quận 3 ngày ấy chỉ duy nhất có cầu Trịnh Minh Thế (nay là cầu Nguyễn Văn Trỗi), do đó sự ra đời của những chuyến phà ngang để cư dân đôi bờ Đông - Tây rút ngắn quãng đường khá dài phải đi qua cầu.
toimedulich
“Ở bên ni Hàn ngó qua bên tê Hà Thân nước xanh như tàu lá/ Ở bên tê Hà Thân ngó qua bên ni Hàn thấy phố xá nghênh ngang…”. Câu hát này mãi cho tới bây giờ vẫn khuyết danh nhưng nó lại phản ánh một thực tế rằng: Quận 3 ngày xưa rất hoang sơ, nhà cửa lè tè, rải rác, dân cư chủ yếu lao động phổ thông, sống thưa thớt. Còn phía bờ Tây sông Hàn là quận 1, trung tâm thành phố, nhà cửa san sát, phố phường sầm uất, nhộn nhịp ngày đêm. Người từ quận 3 sang quận 1 họ đều nói “qua Đà Nẵng”.

< Bến phà Đà Nẵng xưa.

Con đường xuống bến phà xưa là đường huyết mạch nối bến phà với cả vùng biển Sơn Trà để qua bên kia thành phố. Người ở Thọ Quang, Vũng Thùng, ở Phước Mỹ muốn đem sản vật rau hoa, cá tôm tươi rói sang phố đều qua sông trên đoạn đường này. Cả một bến sông là một cuộc sống sôi động, hầu như không có giờ ngủ. Từ 2 - 3 giờ sáng bà con đã họp chợ rau. Trễ hơn chút nữa là chợ cá. Ghe, thuyền tấp nập đi, về. Hồi đó để sang phà, qua sông, những chiếc tàu gỗ đón khách chĩa cả mũi tàu lên hẳn bờ sông, mãi sau này bến bờ đông mới có cầu cảng, mang tên là cầu Đen.

< Trên phà ngang sông Hàn.
toimedulich
Trước ngày 29.3.2000, khi chưa có cầu Sông Hàn, những chuyến phà vẫn hì hụi ngày đêm qua lại đôi bờ. Tôi còn nhớ, ngày ấy khách qua phà thường là những người đi bộ, hoặc các loại xe máy đời cũ mới được xuống phà, ô-tô bắt buộc phải chạy qua cầu Nguyễn Văn Trỗi. Cán bộ, công nhân viên thì thường mua vé đi phà theo tháng cho tiện.

Không ít lần thấy phà đầy người, tháo dây neo, sợ bị trễ giờ làm việc, tôi phải vác chiếc xe đạp cọc cạnh trên vai, bước qua được cổng soát vé nhưng đành phải…lỡ một chuyến sang ngang, vì phà đã  rời bến. Thế là tôi trở thành người “ở vòng trong” để đợi chuyến sau. Nếu ai thường xuyên qua phà cũng nhiều lần đợi chuyến khác như tôi.

< Bến phà bờ Đông sông Hàn nay có nhiều thay đổi, nhưng gốc đa này là một dấu tích để chỉ ngay địa điểm bến phà xưa.

Những người lái phà ngày đó đều thực hiện nguyên tắc rất nghiêm ngặt là hễ thấy chuyến bên này vừa rời bến thì chuyến bên kia cũng phải nhổ neo, mặc dù phà rất ít khách để đảm bảo an toàn cho phà cập bến. Những lúc thời tiết bình thường, các chuyến phà đêm hoạt động tới 22 giờ. Thỉnh thoảng, phà lại hú những hồi còi ngay giữa dòng Hàn giang phẳng lặng để cảnh báo các tàu, thuyền xuôi ngược chú ý quan sát, đề phòng tai nạn trên sông nước.

< Ngoài phà thì sông Hàn xưa còn có bến đò. Ảnh là đò ngang sông Hàn đang đợi khách.
toimedulich
Đến 4 giờ sáng, tiếng động cơ phà lại bành bạch. Vào giờ này, người đi phà chủ yếu là các mẹ, các chị từ phía quận 3 kĩu kịt những gánh hoa của làng nghề trồng trọt An Đồn, Phước Mỹ, những mẹt cá còn tươi rói từ những chiếc ghe nhỏ đánh bắt gần bờ trong đêm để sang chợ Hàn, chợ Đống Đa, chợ Cồn, chợ Tam Giác…cho kịp sáng. Tiếng động cơ xe lambro, tiếng cọt kẹt của xích lô, ba gát hoà cùng tiếng gọi nhau í ới càng làm cho hai đầu bến phà thêm náo nức. Những âm thanh ấy như réo gọi ánh bình minh thức giấc…

< Cầu Thuận Phước, một trong nhiều cây cầu lớn vắt ngang sông Hàn ngày nay.

Những chuyến phà sông Hàn đã lùi xa vào dĩ vãng kể từ ngày có cầu Sông Hàn sừng sững vắt ngang, một chiếc cầu quay hiện đại và duy nhất ở Việt Nam.

16 năm rồi, người Đà Nẵng cũng như du khách muôn phương không còn trông thấy các chuyến phà ấy nữa. Nhưng hình ảnh quá đỗi thân thương của nó và những hồi còi lanh lảnh trong đêm vẫn còn văng vẳng trong ký ức của bao người đã một thời gắn bó với đôi bờ Đông - Tây!

Theo Thái Mỹ (Dân Việt), ảnh sưu tầm.
Du lịch, GO!

Thứ Tư, 23 tháng 3, 2016

Ngôi nhà cổ Ngô Đình Diệm 2 lần hỏi mua

(VNE) - Sau khi xem nhà, ông Ngô Đình Diệm lập tức gạ mua bằng mọi giá nhưng chủ nhân nhất quyết không bán. Sau này khi đã làm tổng thống, ông cho chính quyền địa phương tiếp tục hỏi mua rồi đổi những vẫn thất bại.

Nằm cách thành phố Tam Kỳ (Quảng Nam) hơn 30 km, làng Lộc Yên (xã Tiên Cảnh, Tiên Phước) nổi tiếng với những ngôi nhà cổ đẹp. Trong đó có ngôi nhà gần 200 năm của ông Nguyễn Đình Hoan (56 tuổi).
Ngôi nhà nằm ở lưng chừng một ngọn đồi, hướng ra cánh đồng lúa, cao hơn những nhà trong làng khoảng 50 mét. Con ngõ dẫn lên ngôi nhà nhỏ hẹp, một bên là bờ đá hàng trăm năm tuổi rêu phong phủ kín, một bên là hàng chè tàu được cắt tỉa kỹ càng.

Ông Hoan là chủ nhân đời thứ tư của căn nhà 3 gian 2 chái này. Ngôi nhà năm trong khuôn viên vườn rộng hơn 4 hecta, phía trước còn có bể cá, vườn cây cảnh. Toàn bộ căn nhà cũng như bàn ghế, sập... còn chắc chắn. "Nó nổi tiếng không chỉ vì đẹp, còn nguyên vẹn mà bởi có nhiều giai thoại".
toimedulich
Đó là chuyện ông Ngô Đình Diệm hai lần hỏi mua nhưng không được", cụ Trần Hanh (92 tuổi), nói. Ngôi nhà rộng hơn 100 m2, làm bằng hàng trăm m3 lõi gỗ mít rừng, do những người thợ mộc nức tiếng làng Văn Hà, nay là xã Tam Thành, Phú Ninh làm trong suốt 12 năm.

Ông Hoan kể, năm 1939 lúc đó ông Ngô Đình Diệm vào thăm anh trai Ngô Đình Khôi đang làm Tổng đốc Nam Ngãi (nay là Quảng Nam, Quảng Ngãi), nghe tiếng ngôi nhà này đẹp đã tìm đến xem và gạ mua.

"Cha tôi kể rằng khi xem xong ngôi nhà, ông Diệm nói một mực phải mua bằng được, đòi bao nhiêu tiền cũng trả nhưng cha tôi nhất quyết không bán. Ông nói nhà do ông nội để lại, không thể bán được.
toimedulich
Hôm đó ông Diệm nghỉ lại đây một buổi rồi hụt hẫng ra về", chủ nhân ngôi nhà đời thứ 4 nói. Nhà gồm 36 cây cột chính, trong đó 16 cột lớn cỡ một người ôm. Sau lần đầu mua thất bại, năm 1962, khi đã làm tổng thống, ông Diệm ra lệnh cho quận trưởng tiếp tục đến gạ mua.

"Quận trưởng Tiên Phước lúc đó gọi cha tôi lên miết nhưng ông kiên quyết không đồng ý. Không mua được, ông Diệm sau đó gạ đổi nhà. Tổng thống bảo với cha tôi muốn ở nhà nào cũng được, chỉ cần nhượng lại cho ông", ông Hoan kể. Tuy nhiên, cha ông Hoan sau đó cũng không đổi. Chuyện một lão nông "cứng đầu" không chịu bán nhà cho tổng thống nhanh chóng lan khắp vùng. Nhiều người từ xa nghe tiếng kéo đến xem căn nhà này.

Căn nhà còn lưu giữ nhiều đồ đạc từ đời cụ cố ông Hoan. Năm 2014, ngôi nhà được Nhà nước trùng tu, thay thế một số thanh gỗ nhỏ bị mục. Ông Hoan luôn xem ngôi nhà như bảo vật, nhiều khi mưa gió, sợ bị dột, ông Hoan lại hì hục che chắn. "Lõi gỗ mít tuy không bị mối mọt nhưng dính nước là nhanh hư lắm", chủ nhân cho hay.

Cách đây 8 năm, bố ông Hoan mất. "Lúc hấp hối cha dặn sau này nếu kinh tế khá lên thì trùng tu, sửa lại ngôi nhà được thì tốt. Còn không dù nghèo đến mấy cũng không bán, nếu nó hư hại quá thì cứ để nó sập", ông Hoan kể. Trước đây nhà lợp bằng tranh, đến đời cha ông Hoan thì được thay thế bằng mái ngói âm dương.
toimedulich
Mọi ngóc ngách trong ngôi nhà đều được chạm khắc công phu. "Dù gia cảnh khó khăn nhưng có trả cả gánh vàng tôi cũng không bán ngôi nhà này", ông Hoan khảng khái nói.

Ông Đặng Công Dung, Trưởng phòng Văn hóa, Thể thao và Du lịch huyện Tiên Phước, cho biết được nghe cha ông Hoan kể rất nhiều chuyện về nhà cổ. "Trong hồ sơ để công nhận di tích đối với ngôi nhà có đề cập chuyện Ngô Đình Diệm hai lần hỏi mua không bán. Đó là câu chuyện có thật chứ không chỉ là giai thoại", ông Dung nói.

Đánh giá cao kiến trúc của ngôi nhà cổ, ông Hồ Xuân Tịnh, Phó giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Quảng Nam, cho hay căn nhà này đã được xếp vào di tích cấp tỉnh. "Ngôi nhà quá đẹp về nhiều phương diện, cần được bảo tồn chặt chẽ", ông Tịnh nói. Ngoài nhà cổ của ông Hoan, hiện nay làng cổ Lộc Yên vẫn còn gần 10 ngôi nhà cổ được bảo tồn gần như nguyên vẹn.

Theo Tiến Hùng (Vnexpress)
Du lịch, GO!

Nhà cổ, ngõ đá ở Tiên Cảnh
Độc đáo làng cổ miền sơn cước
Tiên Phước - những tiềm năng du lịch

Thứ Ba, 22 tháng 3, 2016

Những hòn đảo mang tên loài vật ở VN

(NSO) - Trong hệ thống đảo Việt Nam có những đảo mang tên loài vật khiến du khách tò mò muốn khám phá như đảo rùa, khỉ, chim ó, yến, cò...

Đảo Rùa

Đảo Rùa còn có tên gọi khác là Hòn Tre, thuộc tỉnh Kiên Giang. Đây là một trong những đảo gần bờ nhất và có hệ thống công trình tôn giáo mang đậm nét văn hóa của biển. Nhìn từ xa Hòn Tre giống như một con rùa lớn nhô ra biển khơi. Người dân ở đây sinh sống chủ yếu bằng nghề đánh bắt cá và làm rẫy.

Đến đảo Rùa, du khách sẽ bắt gặp hệ thống đá với các hình khối to nhỏ khác nhau có nhiều hình thù độc đáo. Một số bãi tắm đẹp được người dân đảo yêu thích là Đuôi Hà Bá, Bãi Chén và Động Dừa. Tại Bãi Chén du khách có thể thả mình dưới dòng nước trong xanh, mát lạnh để thư thái.
toimedulich
Đảo Rùa còn rất hoang sơ và ít khách du lịch nên đến đây bạn nên chuẩn bị đầy đủ các vật dụng cần thiết cũng như thức ăn, nước uống.

Ở Việt Nam, ngoài Kiên Giang, còn nhiều nơi có những hòn đảo cùng mang tên đảo Rùa, như ở Quảng Ninh, Nha Trang...

Đảo Cò

Đảo Cò thuộc xã Chi Lăng Nam, huyện Thanh Miện, tỉnh Hải Dương. Ở đảo Cò, ấn tượng đầu tiên của du khách là cảnh tượng thiên nhiên lạ mắt với hàng nghìn con cò, vạc đậu trên các cành tre, bụi cây, trông xa như những đốm trắng điểm xuyên suốt trên nền xanh cây lá.

Vào những ngày gió heo may, mọi người khắp nơi lại tìm đến đảo Cò để tận mắt chứng kiến một thiên đường cò, bay kín cả mặt hồ, kín cả đảo tạo thành một vùng trắng muốt. Đặc biệt từ tháng 9 năm trước đến tháng 4 năm sau là thời điểm cò làm tổ nên đến tham quan vào dịp này, du khách sẽ ngỡ ngàng trước những chú cò non, cảnh cò mẹ, cò cha kiếm ăn... Tất cả tạo nên một khung cảnh thiên nhiên hoang dã mà không phải nơi đâu cũng có được.

Hòn Gà Chọi

Hòn Gà Chọi còn có tên gọi khác là hòn Trống Mái thuộc Vịnh Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh. Đảo hiện lên với hình ảnh hai chú gà khổng lồ: một trống, một mái chụm đầu vào nhau, chân thót lại tạo tư thế chênh vênh độc đáo, ấn tượng.
toimedulich
Giữa biển trời bao la, đảo Gà Chọi hiện lên thật đẹp, thách thức thiên nhiên, thời tiết mà hàng trăm năm qua, đôi gà vẫn đứng hiên ngang giữa biển trời. Mỗi sáng bình minh, ánh mặt trời nhuộm đỏ đôi gà tạo cảnh sắc đẹp đến lung linh, mơ hồ.

Hình ảnh tuyệt đẹp của đảo Gà Chọi đã thu hút rất nhiều khách du lịch tìm đến và cũng là biểu tượng của du lịch Hạ Long. Nhiều nhiếp ảnh gia, các nghệ sĩ đã đến đây để thực hiện những tác phẩm đặc sắc. 

Đảo Cá Voi

Nha Trang không chỉ biết đến là thành phố biển xinh đẹp mà còn nổi tiếng với nhiều hòn đảo trong xanh, hoang sơ. Trong đó đảo Cá Voi hay còn có tên gọi quen thuộc khác là Hòn Ông, một trong những hòn đảo với cảnh sắc hữu tình với nhiều bãi biển đẹp. Biển ở đây nước trong vắt có thể nhìn xuống tận đáy, thấy cả những con cá tung tăng bơi lội. Bãi cát trải dài, lăn tăn gợn sóng, mặt nước phẳng lặng và ít người tắm nên cho ta cảm giác rất riêng tư.

Bên cạnh đó các hoạt động khiến du khách thích thú khi đến với đảo Cá Voi như lặn biển, khám phá đường bộ trên đảo, chèo thuyền kayak, lặn biển...

Đảo Chim Ó

Đảo Chim Ó hay còn được gọi là đảo Ó là một trong những hòn đảo hoang sơ, chưa được khai thác nhiều. Thuộc huyện Vĩnh Cửu, tỉnh Đồng Nai, đảo Ó nằm giữa hồ Trị An hiện lên với môi trường sạch đẹp cùng vẻ đẹp yên bình, tĩnh lặng. Khung cảnh đảo với hệ thống cây xanh bóng mát, các bãi tắm đẹp sẽ là nơi lý tưởng để du khách ngâm mình, dạo chơi, thưởng ngoạn.

Đặc biệt các hoạt động như câu cá, ca nô, chèo thuyền, cắm trại hay khám phá cuộc sống của người dân nơi đây sẽ cho bạn những cảm nhận tuyệt vời, không thể nào quên.

Đảo Khỉ

Đảo Khỉ ở Nha Trang hiện nay có khoảng 1.200 con khỉ, gồm có khỉ Mặt Đỏ và khỉ Lông Xám. Khỉ ở đây được thả trong rừng nguyên sinh tạo môi trường hoang dã thuận lợi cho khỉ sinh tồn.

Đến với đảo khỉ chắc chắn bạn sẽ cảm thấy thích thú khi được ngắm nhìn các hoạt động của các chú khỉ, xem xiếc khỉ, đi dạo trên bãi biển dưới những hàng dừa cao vút, xanh mát. Ngoài ra mọi người dễ dàng được ngâm mình trong làn nước trong vắt vởi bãi tắm Hòn Lao.
toimedulich
Đảo Khỉ sẽ cho du khách những cảm nhận sâu sắc và dễ dàng giúp ta thực hiện được những bức ảnh mang tên “Hoa quả sơn” và bãi tắm đẹp.

Đảo Khỉ - Cần Giờ

Đảo Khỉ - Cần Giờ, cách TP HCM khoảng 50 km về phía đông nam là một trong những hòn đảo với hơn 1.000 con khỉ, thuộc nhiều loài khác nhau được thả tự do trong rừng. Chúng rất tinh khôn, bạn có thể cho chúng ăn, chơi đùa với chúng và đừng quên thực hiện những bức ảnh với loài vật này để làm kỷ niệm.

Đến với đảo khỉ tại Cần Giờ mọi người có thể tham gia nhiều trò chơi như câu cá sấu, nô đùa thỏa thích trên bãi biển, khám phá rừng ngập mặn Vàm Sát, tận mắt chứng kiến cảnh người dân chài làm việc…

Đảo Yến

Ở đây Gia Dũng mình cần chú thích một tý: Tại VN có rất nhiều đảo mang tên 'Yến'. Nguyên nhân đơn giản là ở các địa phương vùng biển, cứ đảo nào có chim yến sinh sống thì người dân nơi ấy sẽ gọi là 'đảo Yến' hay 'Hòn Yến'. Trong bài này, tác giả đề cập đến đảo Yến - Nha Trang, mới bạn tham khảo.
toimedulich
Đảo Yến thuộc thành phố Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa là một hòn đảo có số lượng chim yến rất lớn. Chim yến về đây cư ngụ, làm tổ từ đời này sang đời khác.

Thời gian du lịch đảo yến là từ tháng 4 đến tháng 8, các tháng còn lại có thể do mưa bão hoặc do công nhân khai thác tổ yến. Tận mắt chứng kiến đảo yến với vô vàn tổ yến cũng như cách làm tổ, sinh hoạt của loài chim này sẽ cho bạn những trải nghiệm lý thú.

Để đi đến Đảo Yến, du khách phải nghỉ chân tại Hòn Nội, từ đây nhìn vào, Đảo Yến hiện ra với màu trắng đục của các tổ yến. Tại Hòn Nội, mọi người có thể tha hồ vùng vẫy bởi bãi tắm nước trong xanh, bãi cát mịn trải dài, sóng gợn nhẹ. Ngoài ra du khách có thể đi thăm Hòn Ngoại, Hòn Thẩm - chỉ cách Hòn Nội vài phút đi tàu.

Theo Vĩnh Hy (Ngôi Sao)
Du lịch, GO!

Thứ Hai, 21 tháng 3, 2016

Leo Fansipan 'bằng chân' thời cáp treo

(NSO) - Phượt thủ sẽ khởi hành sớm hơn trước 3 tiếng, bất chấp trời tối đen, giá lạnh, sương mù dày đặc để có mặt ở đỉnh trước khi hệ thống cáp mở cửa.

Sau khi chính thức đi vào hoạt động đầu tháng 2, hệ thống cáp treo lên đỉnh Fansipan (Lào Cai) là đề tài tranh luận khá gay gắt trong cộng đồng nói chung và giới phượt thủ nói riêng. Chỉ với 600.000 đồng, giờ đây ai cũng có thể chạm tay được vào đỉnh Fansipan 3.143m trong huyền thoại chỉ trong 20 phút. Đa phần ý kiến cho rằng việc xây dựng hệ thống này sẽ làm thay đổi cảnh quan đẹp đẽ vốn có của nóc nhà Đông Dương, hay thậm chí còn có người chỉ trích, việc này sẽ "giết chết đỉnh Fansipan" sau khi bức ảnh dòng người đổ xô, vây quanh đỉnh tháp được đăng tải cách đây ít lâu.

< Các đoàn leo Fansipan đều phải thuê porter (người vận chuyển, kiêm dẫn đường) để mang đồ, chuẩn bị bữa ăn chính.

Bằng kinh nghiệm của một người vừa "leo Fan" trở về bằng con đường bộ truyền thống, anh Kiến Lâm, (một kiến trúc sư ở Hà Nội, chia sẻ quan điểm: Theo tôi, Fansipan sẽ không chết mà chỉ có ý chí con người là chết dần mà thôi. Hệ thống cáp treo cũng như một phép thử, đo lòng quyết tâm và ý chí của phượt thủ...

< Nhiều đoạn đường dốc, cả đoàn phải dừng lại giúp đỡ nhau.

Sau khi có cáp treo, việc chinh phục đỉnh núi vẫn còn nhiều ý nghĩa nếu bạn phân định được rõ ràng mục đích của việc mình làm. Nếu bạn muốn vượt qua chính mình trên một chặng đường dài với nhiều gian khó thì hãy chọn cách leo bộ, chắc chắn rằng những trải nghiệm thú vị trong suốt hành trình sẽ làm bạn nhớ mãi. Còn nếu bạn chỉ muốn lên tới đỉnh Fansipan trong tâm thế của người đi tham quan thì không lựa chọn nào tốt hơn là hãy đi bằng cáp treo.

< Nhiều đoạn đường gồ ghề, khó đi.

Dọc chuyến đi của mình, anh Lâm vẫn bắt gặp nhiều người chọn con đường chinh phục bằng chính đôi chân mình. Nhiều bạn trẻ còn chỉ mang theo 50.000 đồng trong người để quyết tâm phải leo lên và leo xuống bằng đường bộ, chứ không nhụt chí đi cáp treo. Trong 2 ngày cuối tuần, con số ước tính đến cả nghìn người.

< Đoạn đường trơn trượt, rất nguy hiểm.

Đoàn của anh Lâm xuất phát với 40 thành viên, đa phần là thanh niên, có cả phụ nữ, người nước ngoài và chọn leo theo hướng Trạm Tôn - con đường ngắn và thuận tiện nhất.
toimedulich
Trăn trở lớn nhất của những người tự mình chinh phục bằng đôi chân như đoàn của anh Lâm, đó chính là làm sao để không bị lẫn với những người tham quan bằng cáp treo. Vì thế, họ đã quyết định đặt mục tiêu lên đến đỉnh tháp trước giờ mở cửa của cáp treo, tức là trước 8h sáng.

< Nhiều đoạn địa hình dốc đứng, phải dùng thanh sắt trợ giúp.

Hôm trước, đoàn sẽ leo tới điểm 2.800 m và ngủ lại buổi đêm, hôm sau như thông thường, giờ khởi hành khoảng 5-6h sáng và tới đỉnh khoảng 9-10h sáng. Còn nay, phượt thủ sẽ phải xuất phát từ 3h sáng trong đêm tối, giá lạnh, sương mù dày đặc khó khăn và thử thách hơn trước rất nhiều. Đó là chưa kể những đoạn đường trơn trượt, vách đá hiểm trở, khó đi mà bất kỳ ai "leo Fan" cũng sẽ trải qua.

< Vách núi trơn và khó đi bậc nhất dọc cung đường.

"Đây thực sự là một trải nghiệm cho bạn vượt lên chính nỗi sợ hãi và đong đếm sự can đảm của mình bởi lắm lúc, cả chặng đường dài chỉ có một mình ta với ta, khi các anh em trong đoàn người vượt lên, người tụt lại. Nhưng cảm giác chạm được tay vào đỉnh tháp và tự hào rằng chính mình đã đến đây trên đôi chân mình thực sự rất khó tả. Cảm giác đó không giấy chứng nhận hay huân chương nào có thể sánh bằng (người chinh phục đỉnh Fansipan sẽ được phát một kỷ niệm chương)", anh Lâm chia sẻ.

< Đoạn đường mòn hiếm hoi dọc cung đường chinh phục nóc nhà Đông Dương.

Vì nhiều lý do mà chủ yếu và vì sức khỏe, đoàn của anh khi đi xuống chỉ còn có 9 người là quyết tâm sẽ leo bộ chiều ngược lại mà không chọn con đường cáp treo. "Trong đoàn chúng tôi có một bạn nữ từ TP HCM ra, dù sức khỏe không thực sự tốt, đôi giày do không chuẩn bị kỹ nên cô phải mượn đôi dép tổ ong của một người trong đoàn.

< Các phượt thủ nữ cũng không nản chí, dù gặp những đoạn đường hiểm trở.
toimedulich
Ở những chặng cuối cùng, cô gái gần như không thể ngồi dậy và bước đi nổi. Nhưng khi porter (người trợ giúp được thuê dẫn đường) đề nghị cõng, dìu xuống núi, cô gái đã từ chối. Dẫu chặng đường về rất gian nan và lắm lúc gần như bỏ cuộc, phải bò từng bước nhưng cô gái vẫn hạ quyết tâm hoàn thành bằng được. Điều đó khiến chúng tôi rất trân trọng", anh nói.

< Mỏm đá huyền thoại của dân phượt.

Một người đàn ông Phần Lan trong đoàn biết tới đỉnh Fansipan qua sách báo, rất hứng thú nên quyết định sẽ leo lên đến đỉnh bằng đường bộ. Khi tới chốt 2.800m, phải khởi hành trong điều kiện khắc nghiệt, anh đã quyết định không mạo hiểm mà tụt lại phía sau, tới 5h mới bắt đầu đi.

Vì thế, khi lên tới nơi, đỉnh tháp đã đông nghẹt khách du lịch. Anh ấy cảm thấy rất thất vọng bởi những người tham quan đã chiếm hết toàn bộ “nóc nhà” nên buồn bã và bỏ đi xuống.

< Cuối cùng thì phượt thủ đã có mặt trên đỉnh núi trước 8h - khi chuyến cáp treo đầu tiên khởi hành.

Dẫu vậy, không ai có thể phủ nhận những tác động tích cực về kinh tế xã hội và hệ thống cáo treo mang lại cho du lịch Sa Pa. Đoàn của anh Lâm hôm đó khi xuống núi đã không thể tìm được nhà nghỉ trong toàn thị trấn bởi hết phòng, ngay cả nhà dân ở dưới dạng homestay cũng có giá 800.000 đồng.

< Hình ảnh đối lập giữa người leo núi và người đi cáp treo.

"Tôi không phản đối cáp treo vì chắc chắn nó sẽ giúp nhiều người thân và bạn bè tôi, trong đó có cả người già, trẻ nhỏ, dễ dàng lên tới đỉnh Fansipan và nó cũng góp phần làm đòn bảy thúc đảy kinh tế địa phương. Còn những người leo Fan bằng niềm đam mê, họ đã có cách để lên tới đỉnh trong tâm thế của người 'chinh phục đỉnh cao' tuy có khó khăn và nguy hiểm hơn trước. Vậy nếu có thể hãy xây một đỉnh Fansipan khác bên cạnh chóp tam giác hiện nay để cho những người leo núi chinh phục theo cách của riêng mình. Fansipan sẽ không bao giờ chết mà nó chỉ có một cuộc sống mới mà thôi", anh Lâm trăn trở.

< Một bạn nữ quyết tâm về đích bằng chính đôi chân mình mà không nhờ trợ giúp.
toimedulich
Nói thêm về kinh nghiệm leo Fansipan, anh Kiến Lâm chia sẻ, để bắt đầu chuyến hành trình, bạn cần chuẩn bị nhất là thể lực và đồ trang bị đi cùng. Theo đó, bạn cần tập luyện thể lực ít nhất là trước một tháng, bằng các bài tập đơn giản như leo bộ cầu thang ở các cao ốc.

Còn đồ trang bị thì cần phải nghiên cứu kỹ, quan trọng nhất là các thiết bị đảm bảo cho việc sinh tồn như dao, nước uống, còi, bật lửa, đèn pin cùng các loại thức ăn nhiều đạm nhưng nhẹ như chocolate đắng. Ngoài ra, một đôi giày tốt cũng cực kỳ quan trọng.

Theo  Nguyên Chi, NVCC (Ngôi Sao)
Du lịch, GO!